Thảnh thơi 1 - Nghĩ ngợi linh tinh quanh truyện "Để hôn em lần nữa"
Nhãn: Stories , Thinking
4
Tối qua trằn trọc mãi chẳng ngủ đc, chỉ vì vừa gấp lại trang cuối cùng quyển truyện của Trần Thu Trang: "Để hôn em lần nữa". Suốt một mùa Tết, đọc đc chỉ có mỗi một quyển này thôi, để giải trí cho vui bỗng dưng trở ra trầm mặc.
Thực ra thì truyện cũng bình thường, chẳng có gì đáng để nói. Kiểu truyện lãng mạn tuổi vừa qua teen lại mấp mé tuổi đang chiêm nghiệm. Lời lẽ đôi lúc nghe ra cũng thấy chán lắm, cứ quần mãi trong cái thế giới tự kỷ của nhân vật chính. Nhưng đc cái có nhiều cái bí ẩn cũng hay ho :D. .Vậy mà đọc xong thấy thiệt là trớt quớt - những điều cảm thấy muốn đc làm sáng tỏ thì chẳng đc giải quyết, những điều biết trước kết quả thì cuối cùng cũng sắp xếp y hệt những gì đã dự đoán. Tác giả nói có nhiều chuyện không giải quyết vì muốn người đọc tự đưa ra theo suy luận của mình. Vậy nhưng cảm giác thì lại như là tác giả cũng không biết phải làm như thế nào với cốt truyện có phần dài dòng của mình.
Nói thì vậy thôi chứ thật ra truyện cũng có nhiều chỗ hay lắm. Như tạo ra được một không khí rất Hà Nội, tôi như thấy đc cả cái lạnh thổi thốc qua từng đốt xương, thấy đc cơn mưa dầm dề u ám và sự lầy lội của bùn đất. Nhiều khi thấy mình bị rơi vào trong một thế giới hoài niệm của chính mình, về những nụ hôn, những cái ôm riết róng, những cái nắm tay chặt đến bất ngờ. Có lúc lại cứ thầm rủa sao cái ông nam nhân vật chính không nhảy chồm vào ôm lấy nữ nhân vật chính đi, cho mình thấy mình cũng ấm lên đôi chút với. Truyện rất đời thường với những nét lãng mạn vừa phải, đọc giải trí nhẹ nhàng rất hay. Giống như thể ta đang hồi hộp trông chờ một nụ hôn ấm chạm khẽ lên đầu môi ở một khoảng cách quá gần vậy.
![]() | |||
| Để hôn em, lần nữa |
Truyện thì chỉ vậy thôi, bảo nói nhiều nữa thì thật tình tôi cũng chẳng biết nói gì. Nhưng cái kì lạ đọc xong mãi không ngủ đc. Dư vị của câu chuyện nhỏ này làm bản thân chỉ muốn bật dậy giữa đêm khuya, viết một bài gì đó dài thật dài, mặc kệ có ai đọc hay không. Và cũng muốn cho ra đời một tác phẩm hay ho nào đó :)). Hay ít nhất thì cũng viết đc một cuốn tự sự đời mình [ cuộc đời tôi nhìn đi nhìn lại, cũng có thể viết thành một cuốn truyện giải trí nhẹ nhàng đc mà không cần phải hư cấu gì thêm ]. Biết đâu một ngày nào đó, giữa thất bại của cuộc đời này chẳng hạn, sẽ có cảm hứng để viết lại những câu chuyện đời mình.
Một ngày nào đó .....


Hình như đang dở dang 1 tác phẩm nào đó mà. 3 chapters rùi. Có tiếp tục hok? ;))
Hay chờ đến lúc có bước đột phá thành công nào đó rùi mới cho ra lò tác phẩm để đời :))
Hơ hơ, hiện tại là quên mất cái mạch cảm xúc của cái truyện đó rồi. Thôi hẹn ở một tác phẩm khác vậy :))
"Biết đâu một ngày nào đó, giữa thất bại của cuộc đời này chẳng hạn, sẽ có cảm hứng để viết lại những câu chuyện đời mình. "
Khi nào ngày đó đến thì báo cho tớ biết với nhé. Blog bạn viết tâm sự, khá dài, nhưng khá hay đấy... chia sẻ thật là tuyệt!
tks
Cảm ơn vì đã khen Min viết hay :D. Viết linh tinh những lúc thảnh thơi thôi, và hy vọng ai đọc đc cũng cảm thấy họ đang thảnh thơi. Khiên có thảnh thơi không :D
Khi nào ngày đó đến thì sẽ báo cho Khiên, nhưng mà hy vọng không đến lúc Min đang vật vã thất bại, đến lúc nào Min rực rỡ thành công thì hay hơn :D