Thảnh thơi 4 - Những chuyến bus dài
Nhãn: Thinking
2
Mấy hôm rồi không ngủ được trên bus nên cứ hết ngồi thẳng lại tụt xuống, ngó ra cửa sổ và nghĩ linh tinh.
Dạo gần đây chỉ đi bus no.8, dù chạy đường vòng nhưng lại có chỗ ngồi không phải bon chen chỗ đứng. Vào thành phố năng động, người hình như càng ngày càng hiền ra thì phải :). Những sáng sớm dậy đi bộ chậm rãi ra trạm bus, thấy thành phố này cũng có cái yên bình hay lắm. Đó là một con hẻm vắng người lúc trời còn chưa sáng, với ánh đèn vàng tỏa ánh dìu dịu xuống lòng đường lồi lõm. Là âm nhạc dìu dặt của bài tập dưỡng sinh vang ra từ trong một trường mẫu giáo với các cụ ông cụ bà áo trắng quần trắng đang múa quạt nhịp nhàng. Là những người đi bộ thể dục buổi sáng, dắt theo vài chú cún ngoan ngoãn chạy lăng xa lăng xăng. Nhiều khi cũng thấy lòng mình tĩnh tại cho một ngày dài học và chơi thả ga. Cái bình yên ấy, đến chậm chạp một chút vậy thôi . Bước chân ra ngõ là thấy đường xá lại đông, lại thấy người ta đua chen nhau tìm đường đi, lại thấy bệnh nhân lom khom ngồi xa xăm với ly cà phê đá bự chảng. Và những hàng ăn rặt mùi khói. Đặc trưng nhất vẫn là tiếng còi xe bus kêu vang.
Bus 8 ít khi vắng khách. Chỉ có những tài đầu thì xe còn vắng vẻ với những hành khách ngái ngủ, lơ xe gật gà và bác tài lái thật nhanh. Những ngày không ngủ được trên bus có thể nhìn thấy đc sự tỉnh thức của một thành phố năng động. Ngồi yên sẽ nghe được tiếng những phát thanh viên giọng miền Nam đáng yêu đang liên tục miêu tả tình hình đường xá trên VOV giao thông. Ngồi yên sẽ thấy những đứa trẻ bị lôi dậy sớm đi học cho khỏi phải kẹt xe. Ngồi yên sẽ thấy bầu trời dần chuyển sang xanh sáng, và những ngọn đèn đường tắt dần. Và ngồi yên sẽ thấy, sáng nay sông Sài Gòn sáng nay bình yên với ánh dương vàng màu trứng. Nhiều thứ trôi đi và đọng lại trong mắt như thế
Bus dài tuyến, lại tự hỏi mình nếu cứ chạy mãi như thế sẽ đi đến đâu? Giống như thể mình chưa từng một lần trong đời biết mình phải làm gì cho mai sau. Ngày còn nhỏ, khi chưa có gì được gọi là định hình, hay nghĩ ra mình sẽ làm gì khi mình lớn. Khi càng ngày càng lớn, lại càng không biết mình sau này sẽ trở nên như thế nào, bởi vì bây giờ đã có nhiều thứ đc định hình lắm. Như chuyện mình đang theo học một ngành ngoại ngữ và bơi trong đống sách vở của mấy môn đại cương. Với những thứ đấy không biết mai này mình sẽ ra sao. Nhiều lúc hay ngồi đùa với mấy đứa bạn : "Ra sao cũng đc, miễn có thật nhiều tiền." Lúc nghiêm túc lại, không biết nếu mình phải trả lời đàng hoàng, câu trả lời sẽ ra làm sao. Có một cái ước muốn "nho nhỏ" thôi: đi du học, nhưng hình như chưa bao giờ thật sự phấn đấu nghiêm túc cho cái ước muốn đó cả. Cứ như vậy, mình sẽ là ai giữa cuộc đời này?
Nhưng mà, bus nào cũng có trạm dừng, phải không?

SG thật sự hấp dẫn vậy hok? Mong sớm có dịp vô nớ 1 chuyến xem sao ;))
V/v du học có lẽ cơ hội chưa đến vs em thôi. Nó sắp xuất hiện rồi đó :D
Xác định tư tưởng là phải ở lâu ngày thì mới thấy hắn có chút hấp dẫn. Hoặc giả là mình cũng phải tìm thấy cái hấp dẫn trong hắn, chớ không là mình chán lắm, không sống đc.
Chuyện du học còn lâu còn dài, để từ từ rồi tính. Chưa có vội gì :))