Thảnh thơi 2 - Khi yêu người cùng tuổi

Nhãn: , ,

2



Tôi vừa mới đóng khung cửa sổ chat với người yêu lại. Tự mình cuời mình một cái nhạt nhẽo lắm, chúng tôi lại hờn dỗi nhau những điều thật con nít. Mãi cứ như vậy, mà chưa bao giờ lớn lên đủ cả. Rồi tí nữa thế nào cũng có một tin nhắn dài loằng ngoằng nói những câu nghe mãi nữa cho xem.

Tôi không nghĩ mình là một đứa con nít trong chuyện tình cảm của chính mình [ dù cũng chưa phải là người lớn ]. Ít ra tôi cũng biết nín nhịn những điều không đáng để đem ra nói. Tôi cũng biết từ tốn nói lên những điều tôi không thích, những điều làm bản thân tôi thấy không vui. Vậy mà tại sao người yêu tôi ko hiểu? Hay là đang cố tình hiểu sai đi vậy? Có những điều gọi là bức xúc nén chứa lâu ngày thì trào ngược ra ngoài, như sáng nay. Như khi tôi không còn kiểm soát đc những suy nghĩ đã thành ức chế trong tôi nữa, cứ thế ào ạt tuông ra kèm theo cả rưng rưng nữa :). Nếu biết tôi đã có lúc cảm thấy không hạnh phúc nhiều đến nhường, liệu người yêu tôi có bao giờ thay đổi?

Tôi biết người yêu tôi [ hay bất kể là anh chàng nào ] cũng đều không thích bị đem ra so sánh. Tôi cũng chẳng thích phải so sánh người yêu mình với ai cả, bởi lẽ điều tôi yêu là chính con người chàng trai của tôi kìa. Thế nhưng vẫn có những lúc tôi chìm đắm trong khoảng không của suy nghĩ ko thành hình.

- Tại sao mình lại yêu một con người vô tâm đến vậy, trong khi người yêu con bạn mình lại luôn biết ân cần, chăm sóc nó? Để rồi lại tự nhủ, chuyện kể ra mặt ngoài thì là vậy, nhưng chắc gì bên trong đã vậy. Chuyện của ai cũng sẽ những trục trặc riêng. Biết đâu định mệnh của tôi là yêu người như vậy, để đến lúc thấy đc những quan tâm dù rất nhỏ cũng thấy mình là kể hạnh phúc nhất thế gian này. Muôn mặt cuộc đời, tại sao ta ko đếm những lần vui mà cứ nhìn mặt những lúc buồn, phải không?

- Tại sao người mình yêu lại nhạy cảm quá vậy? Luôn mạnh miệng nói với tôi rằng tôi không cần phải mạnh mẽ, tôi không cần phải cố gắng gồng mình lên làm gì, vì người yêu sẽ làm điểm tựa cho tôi trong suốt quãng đời còn lại. Tôi chỉ biết cười thôi. Biết phải dựa dẫm thế nào đây, khi mà thấy điểm tựa của mình là không vững vàng. Người yêu tôi không chịu chấp nhận những sự thật rất hiển nhiên mà tôi hay nói, như chuyện tôi bảo tôi sẽ chẳng hứa yêu người mãi mãi, bởi vì biết thế nào là mãi mãi, biết tương lai sau này sẽ ra sao. Những tình huống như vậy, người yêu tôi sẽ lặng người rồi từ từ chảy nước mắt. Rồi tôi thấy mình trở thành 1 người mẹ với đứa con trai to xác nhưng trẻ dạ. Làm một người con gái mạnh mẽ chẳng thích tí nào đâu, vì thấy mình phải nỗ lực nhiều thứ lắm đấy, vì cảm thấy mình phải vững vàng hơn để hài hòa cái mối quan hệ này. Một ngày nào đó tôi sẽ già đi khi vừa mở bừng mắt. Nhiều chuyện như vậy đấy, và rồi bản thân cũng phải tự nhủ, định mệnh sắp xếp như vậy để mình thấy rằng mình đã gặp đc một người yêu mình nhiều đến như thế nào. Để rồi lại mỉm cười hạnh phúc.Thế ra dù là áp lực nhiều lắm nhưng hạnh phúc sẽ được bồi đắp khi chúng ta cố gắng hơn thôi.

- Tại sao người mình yêu lại là 1 anh chàng công tử? Khi đi cùng nhau, sẽ không để ý xách cho tôi chiếc cặp nặng trừ khi tôi lên tiếng. Có thể ngồi trong nhà nhìn tôi loay hoay với chiếc xe máy nặng ịch. Sẽ không đẩy cửa cho tôi, hoặc giữ cửa để tôi cùng bước vào một quán cà phê nào đó. Không chịu làm những việc gọi là có chút bẩn thỉu như dọn giùm tôi bãi chiếc trường của con Wilson nhỏ của tôi mặc dù tôi có nói nhiều đến thế nào. Người yêu tôi có thể đứng nhìn tôi chật vật lau lau chùi chùi và chỉ đứng nhìn vậy thôi. Còn nhiều những điều khác lắm, những điều mà một bạn nào đó, dù không phải là người yêu của tôi, sẵn sàng làm cho tôi đc. Vì chúng đơn giản, và vì chúng là những gì một người đàn ông nên làm. Hôm trước có một lần,  khi mẹ tôi bảo tôi dắt xe ra cho mẹ, thì bạn tôi lập tức đứng dậy hỏi tôi nhà để xe ở đâu. Tự nhiên thấy buồn rười rượi. Cái hành động kia tôi cũng cảm kích lắm, thế nhưng nghĩ đến nếu là người yêu của mình, sẽ ngồi yên nhìn rồi đợi đến khi tôi nói đến lần thứ 5, thứ 7 mới chậm rãi đứng dậy dắt hộ cái xe ra cho tôi. Những việc chẳng có gì là nặng nhọc, tại sao người yêu không làm? Đôi khi ngồi nghĩ đến những điều này, nếu là một người nào đó biết đc, chắc hẳn nghĩ tôi bị điên, hoặc là quá mù quáng. Có thể lắm chứ! Nhưng mà trong tình yêu của chúng tôi, có những điều chỉ nói thì người ta sẽ không hiểu. Tôi biết người yêu tôi không phải là người "kém" đến vậy đâu, bản thân tôi đã nhiều lần tự nhủ mình không trách mà!

Nhưng người yêu tôi là một người lãng mạn lắm nhé! Không xấu đâu, mà ngược lại, dễ thương lắm. Người đấy có thể tận tâm người ghép từng chiếc tăm một, cắt xén một cái gì đó cho đẹp để làm quà tặng tôi. Là người để ý những gì tôi thích, tôi thèm để mang đến cho tôi đúng lúc. Là người sẵn sàng đánh tôi nếu tôi hư, là người không phải lúc nào cũng khoan dung nếu tôi làm gì sai trái. Là người có thể gữ mình đúng là mình, cũng ko ngại những thay đổi dù lớn hay nhỏ để cho tôi vui. Ôi, đôi khi tôi mắc trong một mớ bòng bong vì không viết mình đang yêu một con người như thế nào nữa. 

Một ngày nào đó, nếu bạn yêu một người yêu cùng tuổi với mình, mà bạn là con gái đấy nhé, có khi bạn sẽ hiểu đc những cảm giác của tôi bây giờ, bởi lẽ con gái lúc nào cũng phát triển EQ sớm hơn con trai. Và điều đó sẽ dẫn đến những trận cãi vã, những khóc lóc, những suy nghĩ nhiều khi là không đáng có. Nhưng một chàng trai, con nít một chút sẽ làm cho cuộc tình có nhiều tươi mới hơn mà, đúng ko?

TÔI YÊU NGƯỜI YÊU TÔI LẮM!



2 Response to "Thảnh thơi 2 - Khi yêu người cùng tuổi"

  1. Bạn là một cô gái đa cảm? có lẽ thế? hì hì

    Chắc chắn là vậy rồi :D. Nhưng mình thấy vậy cũng có cái hay của nó mà :D. Nếu là Kiên, có thích người yêu mình đa cảm?

Đăng nhận xét