Thảnh Thơi 13 - Bỗng dưng muốn viết

Nhãn: , , , ,

4


Nụ hoa còn thắm nhụy vàng, chắc nàng hiểu tình tôi

Con bé cúi xuống nhặt bỗng hoa sứ đã tàn vừa rụng xuống, một tay phải túm lấy chiếc váy trắng mỏng manh vì một cơn gió lạnh. Mùa vừa chớm đổi thì phải. Sau những ngày hanh hao với nắng, đêm qua có một cơn mưa thật dữ dội như thể ông trời muốn làm cho thối đất thối cát mới chịu ngưng. Và sáng nay là những cơn gió lạnh. 

Gió đầu mùa - mặc thêm áo nghe em!

Con bé khẽ cười, rồi bỗng buông hờ chiếc váy ra để nó tự tung tăng trong gió. Con bé thích nhìn chiếc váy phồng lên xẹp xuống theo nhịp điệu của không khí thổi mà chẳng biết lý do tại sao. Có lẽ vì con bé cảm thấy mình đáng yêu và tinh khiết trong cái hình dáng như vậy. Con bé cẩn thận đặt bông hoa sứ trong tay, nhìn ngắm một lúc thật lâu rồi ngẩn đầu nhìn trời. Chưa bao giờ con bé thích hoa sứ, màu của nó không đủ trắng đẹp, hương của nó không đủ thơm dịu dàng và hình khối của nó thì bình thường kì lạ. Nhưng chỉ có hoa sứ thôi, mỗi khi nhìn nó rụng xuống, con bé lại cảm thấy cuộc đời mình có cái gì đấy thay đổi. 

Người ta thường phơi khô hoa sứ để ướp trà vì mùi hương đó đậm. Chuyện ướp trà làm con bé nghĩ đến mấy câu hát trong bài nhạc bolero ba mẹ hay nghe : "Nụ hoa còn thắm nhụy vàng, chắc nàng hiểu tình tôi". Ca nhạc sĩ thích viết vậy thôi, chứ con bé chẳng bao giờ thích so sánh tình yêu với hoa. Bởi bông hoa thì chóng tàn, dù có đẹp cỡ nào. Và hoa thì mỏng manh lắm, yếu đuối và dễ bị quật ngã. Còn những bông hoa thả đâu mọc đấy, lại chẳng được nhiều người để tâm. Tình yêu không thể giống như một bông hoa được. 

Trời hôm nay không được quang đãng cho lắm. Lại còn lất phất mưa bay. Khung cửa sổ nhỏ nhỏ tầng trên phòng con bé khép hờ, nên gió vẫn đủ lùa vào làm chiếc chuông thổi leng keng những tiếng vui tai. Ngày xưa có người thường hay bảo tiếng chuông gió ồn lắm, khó ngủ nên mặc dù con bé rất thích nhìn nó rung lắc vẫn cứ ngậm ngùi khép cửa sổ lại để nhường cho không gian yên tĩnh. Cũng đã lâu lắm rồi, con bé bỏ thói quen đóng cửa sổ mỗi giờ trưa vì chẳng có ai phàn nàn âm thanh không nhịp điệu ấy. Đúng là rất lâu rồi. 

Nhớ lần đầu tiên em vụng về đánh phấn - Anh bật cười khi áo dính son môi
Nhưng ngàn năm cũng chỉ vậy thôi - Không đếm nổi giá trả cho hạnh phúc

Con bé thôi đứng ngẩn ngơ nhặt những bông hoa sứ nữa và cũng thôi nhìn mông lung lên trời. Thay vào đó, chạy ào ào vào trong nhà. Váy trắng bay phồng trong mưa khuất. Hôm nay con bé phải chạy ra sân bay đón người yêu về. Người yêu con bé đi du học lâu lắm rồi, bốn năm rồi, tình yêu cứ lang thang vô định giữa không gian, thời gian, đôi lúc chững lại ở một điểm nào đấy giữa những trục đường không thẳng ấy. Để cho con bé nhiều lần tim muốn vỡ hẳn ra, rồi lại đừng yên bình xếp lại. Cứ thế, trái tim mệt mỏi nhiều khi cần một chỗ dựa thật vững, để đập đều đều, nhưng trái tim cũng ngang bướng, không để cho bất kỳ một điểm tựa nào tiến vào trong phạm vi "có thể lay động". Giờ thì trái tim ngang bướng cũng sắp gặp được lại nửa kia của mình, nên đâm ra thở dồn dập lắm, giống như thể chậm lại một nhịp thôi cũng làm nó chết nghẹn. Con bé buông cột tóc, lắc lắc đầu để mái tóc dài ngang thắt lưng phủ qua hai bờ vài mảnh dẻ. Lựa cho mình một cái đầm xòe màu cam tươi tắn, ướm lên người rồi lại thôi. Thử sang chiếc đầm vàng chanh nhạt, thấy mình hình như không được đẹp. Tần ngần mãi trước tủ quần áo chẳng có mấy bộ đồ đẹp vì lâu lắm rồi chẳng sắm sửa gì, cuối cùng con bé thở dài, nhắm mắt quơ tay ôm đại một cái gì đấy. Một cái áo sơ mi cụt tay ngày xưa người yêu tặng. "Khéo thật!" - con bé nghĩ thầm rồi chụp lấy chiếc váy yêu thích con bé vẫn hay mặc chung một bộ. Ngắm mình trong gương lần cuối, quyết định không cột tóc, con bé chạy xuống mang giày rồi dắt xe ra cổng.

Lâu rồi, con bé đã bỏ thói quen hay ngắm nghía người ta đèo nhau trên những chiếc xe, ngó nghiêng những hàng quán dọc ven đường đi hay là những tán cây rụng lá vàng suốt vỉa hè, lâu lắm rồi đấy. Hôm nay con bé cho phép mình được nhìn ngắm lung tung như vậy. Chừng đấy năm trời, cảnh vật chẳng thay đổi đi là mấy, chỉ có con người lớn lên hay già đi với những suy nghĩ thôi. Sân bay nhộn nhịp tiếng người, kẻ đứng người ngồi đủ cả. Con bé cố tình ra sớm hơn nửa tiếng để có cái cảm giác chờ đợi của mình đã đi đến hồi kết. Cũng bắt chước đi ra đi vào, ngóng vào cổng ra, kiễng chân ngó nghiêng tìm kiếm như người ta, rồi cũng thở dài nhìn đồng hồ, nhìn bảng giờ máy bay đến, rồi lại cúi đầu ra băng ghế ngồi. Giả vờ thế thôi chứ con bé biết chắc, giờ này chiếc máy bay đấy vẫn đang vi vu trên bầu trời.

Nửa tiếng sau, con bé bắt đầu lập lại những hành động nãy giờ làm không biết chán, nhưng lần này cảm giác khác lắm. Là vui, vui lắm, vui khó tả, mà cũng hồi hộp căng thẳng nữa. Chẳng biết gọi tên những cảm giác này là gì. Chắc gọi là cây chờ đợi đã sắp cho trái xanh. Loa thông báo cho con bé hay chuyến bay đã xuống đến sân bay, bây giờ chỉ còn việc chờ người yêu lấy hành lý và ra nữa thôi. Con bé thụt lui lại sau hàng người đông đúc, cố tình tìm một chỗ đứng vừa đủ để nhìn thấy người từ xa kéo hành lý đi ra, không quá xa, không quá gần. Cái dáng hình thân thương ấy, phải ngắm một lúc trước khi gặp nhau đã. Sơ mi xanh sẫm kẻ sọc, quần jean xanh nhạt, giày đen, tay đẩy xe hành lý đầy, đang tìm kiếm. Vẫn thế thôi, vẫn ốm nhưng trắng hơn, vẫn cao nhưng không quá mức, mặt vẫn nghệch nghệch không rõ tâm trạng. Không nhầm lẫn vào đâu được, cái gương mặt hơn hai năm trời nhìn nhau mỗi ngày, và cũng là gương mặt bốn năm trời chỉ thấy nhau qua webcam. Giờ phải làm thế nào nhỉ, con bé đứng tần ngần giữa những tiếng nói tiếng cười, đơ ra khi thấy một con người thực sự, đang chạy về phía mình, hai tay giang rộng, môi dày cười toét mang tai. 


--------------------------

Bỗng dưng muốn viết thế thôi, chẳng biết nếu viết tiếp câu chuyện này sẽ đi đến đâu. Chắc là tôi phải chờ đợi một điều gì đấy thực tế một chút, rồi khi ấy mới có thể viết tiếp phần cuối, hoặc là sẽ viết lại từ đầu. Hy vọng sau chừng đấy thời gian chờ đợi thực tế, tôi vẫn là con bé trong chiếc váy trắng tinh khiết bay bay trong gió. !

Thảnh Thơi 12 - Lăn tăn quanh ly cà phê

Nhãn: ,

2


Mấy hôm nay tâm trạng bỗng dưng cứ lan man không đặt để tâm hồn vào chỗ nào rõ được, thành ra thích uống cà phê cho tỉnh giấc mộng dễ dàng. Ngày nào cũng đều đều một ly cà phê sữa nên mới nghĩ đến chuyện thật là không phải nếu như không viết một bài nào đó về ly cà phê.


Trên đời này thì có dăm bảy cà phê nghĩa là cũng có dăm bảy loại quán cà phê và dăm bảy loại người uống cà phê. Kể đơn giản ra cũng thấy, chẳng hạn cà phê gói đóng sẵn thì vị sẽ có mùi uống liền. Pha ra tách cà phê bốc khói hay mát lạnh gì đấy chỉ trong vòng chưa đầy một phút. Chính vì cái sự "nhanh nhẹn" quá này đâm ra vị  cũng sẽ chẳng được đậm đà cho lắm. Bù lại tiết kiệm thời gian và rất phù hợp với những người mà quỹ thời gian dành cho bản thân quá ít. Và tất nhiên họ sẽ không quá khó tính cho những thứ chạy vào miệng mình là để lại dư vị trong đấy. Ngược lại, những ẩm khách khó chiều có xu hướng tìm đến loại cà phê mà mọi người quen gọi là cà phê phin hay cà phê cứt chồn.
 Nghe thì ngộ nghĩnh nhưng loại cà phê này lại có một mùi thơm quyến rũ đến lạ kỳ. Bởi để tạo thành một ly cà phê ngon, nó phải qua nhiều giai đoạn và cũng cần được pha với liều lượng thật phù hợp. Cho bột cà phê và lượng nước vừa đủ vào trong phin, đợi cho từng giọt cà phê nhỏ từng giọt một thật là phải đầy kiên nhẫn. Bởi vậy mà dân gian mới có câu: 
"Tiền vô như nước sông Đà
Tiền ra nhỏ giọt như cà phê phin"

Sau đấy mới pha thêm đủ lượng sữa  rồi uống. Với những vị khách tìm đến cà phê với "đô" cao hơn, chỉ thích xài "hàng nguyên chất" thì sẽ uống trực tiếp cà phê đen. Nhiều người bảo vậy mới thấy hết được mùi vị của thức uống nhưng tôi thì chịu. Chính vì qua nhiều công đoạn như vậy nên thành ra ly cà phê cứt chồn này được những người rành uống và có đủ thời gian chăm sóc bản thân yêu thích. 

Ngoài ra còn có cả một loại cà phê đá xay mà người ta cho vào đó nhiều loại hương vị, xay mịn bằng cối cùng với đá, và cho lên bề mặt một khối kem tươi. Người dùng sẽ hút trong một ống hút lớn kiểu để uống trà sữa trân châu. Loại cà phê này hút được phần lớn là giới trẻ vì nó nhanh, nhiều mùi để chọn, có lớp kem mịn ngon và đá lạnh xay nhuyễn. Cà phê như vầy uống xong là mùi vị cũng theo mất, chỉ có cảm giác lạnh ê hai vòm má trong còn lưu lại. Ngẫm ra thì thấy cũng hay, nhưng không hẳn có thể gọi là cà phê bởi lẽ mùi của loại cây núi này bị át đi khá nhiều, có những ly còn không thấy được mùi cà phê đâu cả. 

Đấy là tôi chỉ kể ra đơn giản vài loại cà phê quen thuộc quanh người dùng Việt Nam vậy thôi chứ muốn nói đến đầy đủ có lẽ sẽ là câu chuyện kể từ ngày này sang tháng nọ. Lúc nãy có hỏi "bác tiến sĩ biết tuốt" Google câu: "Hãy kể giùm em tên các loại cà phê Việt." Thế là bác ấy cho ra ngay một loạt câu trả lời. Nhìn sơ thì thấy sao mà người ta phân loại cà phê phức tạp thế không biết nữa. Nghe rất là hàn lâm giống như kể ra các tên khoa học của con giun đất vậy. Cà phê trong tôi được phân loại đơn giản như chính giá trị tinh thần mà nó mang lại vậy thôi. 

Một ngày trời u ám, chán lắm, chẳng thích làm gì thì người ta sẽ tìm đến bên ly cà phê với mục đích giải sầu. Nhâm nhi thức uống quyến rũ ấy cũng là một liều thuốc lớn cho tinh thần để tâm trí thư thả hơn, để người ta thấy thoải mái hơn hoặc là thấy thời gian trôi đi nhanh hơn mà không hề hay biết. Một ngày khác bận rộn với công việc, tranh thủ tạt vào lề đường mua một ly cà phê mang đi, vừa làm việc vừa tranh thủ uống cũng là một cách hay để kích thích sự sáng tạo cũng như làm chùng bớt sợi dây đàn não quá căng. Vì vậy mà nhiều lúc cà phê đi vào đời sống lúc nào người ta không hay biết. Vì những tính chất này mà bước vào quán cà phê ta có thể thấy được đầy đủ hình hài màu sắc  của tâm trạng. Có những người mời đối tác làm một ly cà phê cho những bước tiến công việc thuận lợi hơn sau này, cũng có người đi cà phê với bạn bè để rôm rả sau nhiều ngày không gặp, người khác mời người yêu đi uống cà phê để có không gian cùng thủ thỉ tâm sự hay nghĩ về cùng một điều gì đấy, và lại còn có cả những người thích đi uống một mình để tìm chút yên tĩnh của riêng bản thân hay có một không gian đọc một quyển truyện hay mà không bị người khác làm phiền quá nhiều. 


Nói chung lại, thức uống nào cũng không chỉ đơn giản là một thức uống, nó còn là hương vị và mang ý nghĩa tinh thần khác nhau đối với người thưởng thức. Cà phê cũng nằm trong số này nên được nhiều người ưa chuộng tìm đến. Cà phê loại nào cũng được, quan trọng là cách ta nhìn nó, thưởng thức nó và ứng xử với những người cùng tận hưởng cảm giác giống ta mà thôi!

Thảnh Thơi 11 - Để vững vàng hơn

Nhãn: , , ,

1





Ngày hôm nay bỗng dưng buồn nôn quá thể. Suốt con đường trên chuyến bus đi học rồi trở về nhà, chẳng ổn hơn đc chút nào. Lấy điện thoại ra tính nhắn tin cho n.y nhõng nhẽo tí tẹo nhưng nghĩ sao rồi lại thôi. Bởi vì mình cần phải khác đi.


Nếu chỉ khó chịu một chút như vậy mà đã gọi thì khi cái điểm tựa ấy mất đi, mình sẽ phải làm sao? Đến một lúc nào đó, sẽ chẳng có người sẵn sàng ở bên cạnh, nghe  mình than thở một chút sẽ gọi điện hỏi: "Ăn gì mà để đau, đau ra sao, về nhà nghỉ đi, tí L qua" rồi xuất hiện với một món đồ ăn thức uống gì đấy nhằm mục đích dỗ dành nhiều hơn là chữa bệnh. Mình phải nhận thức rõ ràng như vậy, để mình đi đc trên đôi chân của mình vững vàng hơn. 



Mấy hôm nay cứ giờ tắt đèn, ôm gối ôm sát vào lòng, nước mắt lại ứa ra. Đôi lúc khó chịu vì bản thân mình nhiều lắm, vì tự mình cứ làm khổ mình với những giọt nước. Cứ để nó chảy tràn như thế đến một lúc cảm thấy mình cần phải lau thì sẽ tự động vùi mặt vào gối, chùi chùi rồi ngủ thiếp lúc nào chẳng biết. Ko muốn để cho n.y phải biết vì hình ảnh của mình những ngày n.y còn ở VN phải nên gắn với nụ cười, gắn với hạnh phúc để n.y biết là n.y đã mang lại cho mình những điều to lớn như thế nào. N.y ít khi dịu dàng lau nước mắt cho mình bằng những ngón tay gầy. N.y thích ôm mình vào lòng hơn, để lệ vừa tuôn ra là thấm ngay vào áo, để mình nghe đc cả tiếng đập ko yên ổn trong lồng ngực, để cứ thế mình vỡ òa ra như đứa con nít, rồi xụt xịt, rồi lặng thinh. Từ giờ sẽ học cách đẩy những yếu mềm ngược vào trong. Và nếu chúng có lì lợm vọt ra ngoài, thì sẽ học cách đưa tay tự mình lau nước mắt. Để vững vàng hơn.


Hôm qua n.y chở đi mua một cái headphone. Lúc đầu tính vòi mua một cái giống hệt của n.y. Xong rồi lại chìm vào mớ suy nghĩ bòng bong của mình. Chẳng phải ngày nào, nhìn đâu cũng chỉ thấy những đồ vật giống nhau - những gì thể hiện chúng mình là của nhau, chúng mình đi bên cạnh nhau -sao? Lúc này sẽ là những ký ức đẹp, nhưng một ngày khi một trong 2 vật phải rời xa nhau, chẳng phải là những gì lẻ loi còn lại chỉ là những hồi ức buồn. Như vậy chỉ có làm dày thêm nỗi nhớ, như vậy thì sẽ khó sống lắm.  Nghĩ linh tinh một lúc thì quyết định, thôi ko nữa, chỉ mua một thứ nào đấy mình thích mà thôi. Bây giờ cảm thấy như vậy thật là yếu ớt làm sao. Nếu đến cả những thứ thân thiết mình còn ko dám đối mặt thì làm sao có thể chấp nhận những thiếu vắng, hụt hẫng. Nên sẽ học cách nhìn thẳng vào những đôi cặp, để nhìn thấy những hạnh phúc đã trải qua; sẽ học cách xây dựng nên những hạnh phúc nhỏ nhoi từ những đồ vật để sau này có thứ mình nhìn vào và bảo: "N.y hẳn cũng đang cầm cây viết này làm bài!". Đơn giản là vậy thôi. Nỗi nhớ ko có tội, hãy cứ để cho nó sống. Để vững vàng hơn.

Có những điều nói thì dễ dàng, để thực hiện được nó mới khó. Quan trọng là mình phải vững vàng hơn. Để vững vàng hơn thì phải đối mặt với sự thật, là phải đương đầu với nó, chứ ko phải là chạy trốn trong những nỗi niềm riêng. 

"L biết ko, sẽ là xạo nếu M nói M ko buồn. Nhưng mà để những cố gắng của M ko là vô ích thì dù có đi bao xa, kéo dài bao lâu, chỉ cần L trở về với M rồi nói thật lẹ vào tai M là "L yêu M" như ngày thôi. Vậy là đủ rồi. M ko đòi hỏi gì nhiều hơn thế cho dù sau câu nói ấy L có cho vào đó bao nhiêu từ nhưng hay gì đại loại như thế. M sẽ làm mọi thứ để giữ L lại bên M, làm mọi thứ để ko có ai có thể thế chỗ L ở bên cạnh M, làm mọi thứ để có thể cố gắng đến cuối cùng cho tình yêu bé nhỏ của M. Đến lúc ấy, cho dù bất cứ điều gì xảy ra, M sẽ ko phải hối hận, bởi vì M đã làm hết sức mình rồi. L cũng phải như vậy nhé!"


Thảnh Thơi 10 - Chuyện buồn

Nhãn: , , ,

0






Biết đâu bất ngờ đôi ta chợt rời xa nhau,
Ai còn đứng dưới mưa ngân nga câu ru tình..
Và môi hôn rất ướt,dư âm giấu trong mưa.
Cơn mưa kéo dài…

Sẽ là dối lòng khi em chẳng ngại âu lo,

Lo em sẽ mất anh trong lúc yêu thương nhất.
Vì tình yêu mong manh,tay em quá yếu mềm..
Người yêu ơi,anh có biết?

Em yêu anh hơn thế,nhiều hơn lời em vẫn nói.
Để bên anh em đánh đổi tất cả bình yên
Đêm buông xuôi vì cô đơn,còn riêng em cứ ngẩn ngơ
Có khi nào ta xa rời…

Anh đưa em theo với, cầm tay em và đưa lối,

Đến nơi đâu em có thể bên anh trọn đời,
Nơi yêu thương không phôi phai, được bên nhau mỗi sớm mai.
Quá xa xôi không, anh ơi
Nơi yêu thương không phôi phai, được bên nhau mỗi sớm mai.
Biết không anh ,em yêu anh... 
Xin đừng làm tôi đau dưới bất kỳ hình thức nào!

Một ngày Sài Gòn quá nắng! N.y lưng áo đẫm mồ hôi, kéo tôi lại gần nói khẽ: "L sắp đi du học M ơi!". Đón nhận bình thản như chưa bao giờ trong đời đc bình thản như thế, tôi cũng tự hỏi mình tại sao lại bình thản đến vậy. Ờ thì chuyện như thế trc sau gì chả đến, tôi biết thừa ra đấy, biết thừa là sẽ có ngày chúng tôi phải rời xa nhau trong khoảng thời gian ko phải tính bằng phút, hay giờ, mà là tính bằng năm. Thừa biết vậy nên tôi bình thản hơn mình nghĩ cũng phải thôi. 

Vì không biết khi nào yêu thương kết thúc, nên hãy chọn con đường dài nhất để đi cạnh nhau!

Nhưng mà tôi ko ngờ. Ko ngờ mọi chuyện lại đến nhanh như thế. Có vẻ như là con đường chúng tôi chọn để đi bên cạnh nhau ngày càng ngắn lại. Với tôi đã ngắn như thể chỉ ngay 1 giây nữa thôi tôi sẽ thấy cái lưng áo đẫm mồ hôi của n.y rẽ sang một hướng khác. Đã nhiều lần tự nhủ, chỉ là đi du học thôi mà. Nhưng mãi ko thể là chỉ đc. Tôi thật sự chưa đủ tin tưởng vào tình yêu của mình. Bởi lẽ đã có quá nhiều thứ cùng nhau trải qua, ở gần nhau đến mức tưởng chừng hơi thở của người này là của người kia. Vậy đấy, nếu hơi thở ấy bỗng dưng rời đâu thật xa thì sẽ phải làm sao?

Sinh ra trên đời, tôi ko có quyền đc chọn lựa giới tính một cách tự nhiên cho mình. Tôi cũng càng ko chọn để trở thành một người con gái quá nhạy cảm. Mọi thứ đã chọn tôi, chọn tôi trở thành một con người như thế này, chọn tôi yêu một người như vậy và để cho tình cảm ấy cứ lớn lên nhiều đến vậy. Nên chỉ là tưởng tượng thôi, ở một nơi xa lạ, khi vắng nhau, thiếu vòng tay ôm siết từ sau lưng, thiếu cái cắn nhấn nhá ở bờ vai gầy, thì n.y phải làm thế nào? Nỗi nhớ đong đầy cho tình yêu hay nó đào khuyết đến tận cùng những trông mong, những đợi chờ, những kiên nhẫn. Để rồi một phút giây lòng chùng lại và sa ngã.

Chúng ta ko thể trách người thứ 3 đến trong tình yêu. Bởi họ cũng là người với cái quyền đc yêu bình thường như bao ng khác. Có chăng là họ đến như một phép thử tình cảm của 2 ng khác. Họ đến để 1 trong 2 nhận ra là, họ yêu nhau chưa đủ để con đường họ chọn đi cùng nhau trải dài đến suốt đời. Chúng ta ko thể trách được, tôi cũng ko thể trách ai đc nếu điều đó xảy ra. Lúc ấy tôi chỉ có thể biết buồn với rấm rức khóc mà thôi. 


Nhưng mà chưa có chuyện gì xảy ra cả. N.y tôi vẫn đây, tình yêu của tôi vẫn đây, chúng tôi vẫn cạnh nhau như Sài Gòn ngày gắt nắng. Trong quỹ thời gian còn lại, bỗng dưng tôi trở thành một con ng khác. Nhẫn nhịn hơn, hiền lành hơn và có chút u uất hơn. Giống như một bản tình ca dài hơi đc ngân nga nhiệt tâm suốt những ngày còn lại, tôi sẽ chẳng làm gì tổn thương thêm tình cảm này nữa. Hãy để nó sống, thở đều đều cho đến khi nó còn thở đc :)

------------------

Sài Gòn ngày vắng nắng. Chẳng biết những tia nóng nảy kia chạy trốn nơi nào mất, tôi vẫn lặng lẽ trên con đường đi học mỗi ngày. Là trong tôi đã thay đổi, tôi chẳng còn ngước lên nhìn trời để biết hôm nay nắng màu gì, lá rung ngân theo kiểu nào, cũng chẳng lắng tai nghe xem điệu nhạc hôm nay có khác gì hôm trước hay ko, những đứa trẻ có còn nô đùa gào ré hay ko. Trống rỗng lắm. Thi giữa kỳ tốt, nhưng tôi ko vui. Thấy chuyện chỉ như một trò hề. Chỉ muốn đi ngủ thôi, vùi đầu vào trong những giấc mơ đẹp hơn hiện tại. Đâu cần phải u uất thế! Nếu yêu nhau thì chẳng có khoảng cách nào ngăn nổi tình cảm của nhau cả. Tối qua nghe chị hai phàn nàn về n.y, tôi úp chiếc gối trên mặt chỉ nhủ thầm: "Chẳng còn ở đây bao lâu nữa để cho hai phàn nàn đâu, nên làm ơn im đi!" Rồi tự nhiên như thế mà rưng rưng. Cũng tối đấy, n.y tôi quát: "L đã đi đâu mà M, đừng ủ rủ như vậy chứ!". 

Uhm L ơi, M chả thèm ủ rũ vì cái con người đáng ghét như L nữa.

M chỉ ủ rũ vì chuyện tình của M thôi!

Thảnh Thơi 9 - Sự ám ảnh ngọt ngào

Nhãn: ,

0


 

Viết cho tình yêu vừa mất, cho Sakuchan của tớ, cho cô gái của Sakuchan… 
- Tớ hận anh ấy. Tất cả là giả dối, 120 ngày qua chỉ toàn dối trá. Tớ đau đớn, hơn cả thế là nỗi ám ảnh điên cuồng dày vò. Tớ mệt quá rồi Thảo à.
- Sẽ buông bỏ ư?
- …
Cô bạn thân tức tưởi nói với tôi trong một buổi chiều mưa lạnh, người ta bảo đây là đợt lạnh cuối cùng rồi.

Ảnh minh họa
Mùa đông Hà Nội khiến người ta tê tái, lạnh đến phát điên, nhưng chẳng dễ gì xa Hà Nội mà quên được mùa đông nơi này. Tôi cầm trên tay chiếc ô màu trắng, bước ra khỏi khu phòng trọ ẩm ướt và cho phép đôi chân dẫn đường cho một ngày mưa lạnh. Hà Nội tháng 3, hoa sưa nở trắng cả một góc trời, một màu trắng tinh khôi, chiếc ô của tôi như tìm được bạn lâu năm, cứ kéo tôi về phía góc trời trắng xóa ấy. Rồi ở một góc quán café quen thuộc tôi nhìn thấy cô bạn thân lặng lẽ khóc và xé nhỏ những mảnh giấy vụn, một cảnh tượng chẳng thế nào buồn hơn được nữa.
Bất lực – cái cảm giác mà tôi chúa ghét, bây giờ nó lại quay trở lại cầm tù xúc cảm của tôi. Tôi ngồi đây, nhìn một người con gái khóc và biết chẳng thể làm được điều gì ngoài sự im lặng.
Tình yêu ấy bắt đầu vào những ngày thu Hà Nội, có phải vì vậy mà nó nhuốm màu ảm đạm và lạnh lẽo hay không thì tôi không rõ, nhưng sự tồn tại của tình yêu này cũng như những chiếc lá mùa thu ấy – đã bị gió cuốn đi về một nơi vô định.
 Sương – cô bạn thân nhạy cảm, thông minh và dịu dàng của tôi vừa trải qua sự kết thúc thanh thản của mối tình đầu, sự kết thúc nhẹ nhàng như một bông hoa bồ công anh bay theo gió – không chút đau đớn.
 Phong – cậu bạn đa cảm, sống theo cảm xúc, trải qua nhiều nỗi đau và thiếu thốn tình cảm. Họ gặp nhau, đến với nhau như gió và sương, cứ thế mang đến cho nhau sự dịu dàng ấm áp của tình yêu, vá những vết rạn nứt trong trái tim nhau.
 Một ngày Sương đọc được cuốn nhật kí của Phong, trong đó là cả một quá khứ ngọt ngào của Phong với một người con gái khác, cả một hiện tại dằn vặt của Phong về sự mất mát cũ xưa ấy, cả một tương lai đầy những nuối tiếc và yêu thương cho người con gái ấy. Sương cảm thấy bị lừa dối, bị lợi dụng và hơn hết tất cả những ước mơ về một tương lai hạnh phúc đã tắt ngấm khi Sương biết giữa hai người đấy luôn có một lời hứa cho sự trở lại – dù không biết là bao giờ, lúc nào và ở đâu. Phong đã giải thích, bằng tất cả những từ ngữ có thể, Phong muốn Sương hiểu đó là quá khứ, Sương mới là hiện tại, nhưng rồi Phong gục mặt vô vọng trước ánh nhìn vô hồn của Sương, Phong cũng thể giải thích nổi những tầng cảm xúc trong trái tim mình. Trong trái tim Phong có nơi nào dành cho Sương không – Sương nghĩ mãi nhưng chẳng thể thuyết phục mình tin Phong được nữa.
Tôi ôm lấy cô gái nhỏ bé trước mặt mình, nước mắt của tôi cũng rơi xuống từ bao giờ. Tôi không biết trách ai, không biết nên làm gì nữa.
Tình yêu đôi khi như là món nợ nặng nề của kiếp trước, không thể từ bỏ, dai dẳng, mệt mỏi, không thể dứt ra… Hai ngày sau tôi vẫn bắt gặp họ đi chung một con đường, vẫn nắm chặt tay nhau nhưng trong đôi mắt của họ giờ chỉ còn lại những nỗi đè nén câm lặng. Tôi hỏi Sương rằng cô ấy sẽ làm gì với tình yêu này, Sương nhìn xa xăm giấu đi những giọt nước mắt:
- Tớ không biết làm gì với tình yêu này, cứ yêu thôi, đến khi nào không thể nữa… Tớ thương tớ, thương Phong và thương cho tình yêu của bọn tớ. Phong yêu tớ - là thật – và yêu quá khứ - cũng rất thật… Cậu biết không, tình yêu là sự ám ảnh, vừa ngọt ngào vừa đau đớn! – Sương nhìn tôi mỉm cười.
Đó là những ngày đầu tháng ba, còn giờ đã cuối tháng ba rồi, hoa gạo thi nhau thắp những đốm lửa trên nền trời Hà Nội. Tôi thích màu đỏ của hoa gạo, không rực rỡ như của những cánh phượng vĩ, màu đỏ của hoa gạo như những giọt huyết lệ, màu đỏ sẫm buồn. Tôi có sự so sánh tiêu cực ấy có lẽ vì hoa gạo gắn với một kỉ niệm buồn trong quá khứ. Một ngày của 2 năm trước, một người đã bỏ lại với những bông hoa gạo cuối tháng 3, bỏ lại tuổi 17 tràn đấy ước vọng yêu thương của một người con gái – là tôi. Mối tình đầu đẹp nhưng buồn – nhiều người như thế, không gì riêng tôi. Chỉ có khác, người con trai ấy đã đi một nơi rất xa, cậu ấy nằm đó, máu của cậu ấy hòa cùng màu đỏ của những bông hoa gạo. Hoàng đi, tôi ở lại.
Cho đến bây giờ, 20 tuổi, tôi cô độc – hài lòng với sự cô độc ấy.
Hôm nay kỉ niệm ngày chúng tôi yêu nhau, cũng là cái giỗ thứ 3 của Hoàng. Tôi trở về thành phố của mình, ra mộ cậu ấy cùng với bó hoa salem tím – loài hoa duy nhất cậu ấy tặng tôi trong những ngày tháng bên nhau. Ngồi cạnh Hoàng, tôi kể lại những kỉ niệm cũ của chúng tôi, về những chiều hoàng hôn ở biển, những bài thơ tôi viết cho cậu ấy… Tôi cười, tôi không khóc. Hoàng đang bình yên chờ tôi ở một thế giới khác, tôi sống với cái ý nghĩ chỉ là trách nhiệm mà thôi, khi nào thần chết gọi thì tôi sẽ đi, sẽ về bên Hoàng. Bạn tôi bảo tôi bi quan, tiêu cực; còn tôi nghĩ chẳng có gì xấu, họ vẫn luôn nói về một người đợi họ ở cuối đoạn đường sẽ mang hạnh phúc cho họ, còn với tôi đó là thế giới bên kia và Hoàng.

Đã sang tháng 4, loa kèn theo chân những cô bán hoa rong ruổi khắp các ngóc ngách của Hà Nội. Tôi mua cho mình một bó và trở về phòng trọ. Về đến của phòng tôi bắt gặp một gói quà nhỏ, màu đỏ treo ở ngoài cửa. Không phải là sinh nhật hay ngày gì đặc biệt, chẳng có lí do gì để bạn bè làm điều bất ngờ này cho tôi. Hộp quà bé ấy có một nhánh salem tím, hình ảnh Hoàng hiện về. Tôi nghĩ đây chỉ là trò đùa của ai đó mà thôi. Nhưng rồi cứ thế, một tháng liền, ngày nào cũng thế, tôi cố gắng thay đổi thời gian đi về, thất thường để biết ai là người làm điều này.
Sau 1 tháng, một nhành salem được thay bằng một bó salem. Tôi cũng quen với việc đó, giờ cũng không muốn biết con người đó, rồi một ngày họ sẽ xuất hiện thôi. Và cứ thế, một năm nay, không ngày nào là không có hoa, kể cả những ngày tôi về quê. Một năm – 365 bó hoa salem tím.
Ba năm trôi qua, mọi thứ vẫn thế, cuộc sống vẫn lặng lẽ, tôi vẫn là tôi – cô độc bên những bó salem tím ấy. Sương và Phong vẫn đi bên nhau, Sương nói “Tớ vẫn đang chờ người con gái kia quay về.”
Một ngày của tháng 7, phượng vĩ cháy rực, tôi thu mình trong một góc của quán café mà tôi làm chủ. Tên nó là Salem Tím, nó được trang trí bằng đủ loại hoa salem đủ sắc màu. Chỉ có một góc quán nho nhỏ tôi chỉ để một màu đỏ sẫm buồn của hoa gạo – là góc của riêng tôi. Có một vị khách khiến tôi thấy khó chịu, hắn ta hút rất nhiều thuốc lá, hắn ta hút thuốc như kiểu người ta ăn khi đã bị đã bỏ đói 3 ngày. Không chịu được, tôi bảo một nhân viên ra chỗ vị khách ấy để góp ý. Hắn tròn mắt rồi trả tiền và bỏ đi, để lại một bó hoa salem tím. Tôi vội cầm lấy bó hoa ấy đuổi theo vị khách ấy, anh ta cảm ơn và nhìn tôi bằng một ánh mắt kì lạ. Ngày hôm sau, anh ta đến quán, uống café và bỏ lại một bó hoa salem tím. Tôi chạy theo cùng bó hoa bị bỏ lại, anh ta nhìn tôi, rất lâu, đôi mắt nâu ấy cứ nhìn tôi như một thứ ma mị gì đó khiến tôi tê lạnh. Đôi mắt anh ta – rất giống đôi mắt của Hoàng, giống đến lạ lùng – ánh mắt đã nhìn tôi lần cuối. Anh ta quay mặt chạy đi, để lại tôi đứng sững nhìn những bước chân vội vã xa dần.
- Sao anh cứ bỏ lại bó hoa salem tím lại quán của tôi. – Tôi hỏi khi anh ta quay lại quán.
- À! Tôi hơi đãng trí ấy mà. – Giọng anh ta đều đều, chẳng có chút thiện chí nào cả.
- Anh cũng thích loài hoa này à? – Tôi cố thử bắt chuyện.
- Sao cô nghĩ thế? Tôi không thích nó.
- Vì tôi thấy anh luôn mang theo nó, đến đây và bỏ lại.
Anh ta không thèm trả lời tôi. Tôi cũng đứng dậy về với góc quán của mình, tự nhủ đó là một kẻ lập dị.
Tôi đóng cửa quán lúc 11h đêm, trở về căn nhà của mình.
- Cô có vẻ thích đi một mình. – Giọng nói trầm trầm, khàn khàn từ phía sau.
Tôi quay người lại.
- Anh là… - Tôi nheo mắt nhìn cho rõ.
- Tôi là kẻ vẫn bỏ quên salem tím ở quán của cô.
- À, anh làm gì ở đây?
- Cô chưa trả lời câu hỏi của tôi.
- Sao anh nghĩ thế. Tôi không thích một mình.
- Haha! Cô trả lời y hệt tôi đấy à. – Anh ta cười…rất gian.
Tôi cũng phì cười.
Rồi chẳng hiểu sao hai chúng tôi cùng im lặng và bước về phía ngôi nhà của tôi. Khi quay lại chào tạm biệt thì tôi đã không còn thấy người đàn ông ấy nữa. Trước cổng ngôi nhà, vẫn là một bó salem tím, dù tôi có chuyển nhà bao nhiêu lần thì ngày nào điều này cũng lặp lại.
Anh ta vẫn đến quán tôi hàng ngày, Kiss the rain là bản nhạc anh ta thường đánh. Tôi thích bản nhạc này và Hoàng cũng thế.
- Anh thích bản nhạc Kiss the rain à?
- Sao cô nghĩ thế? Tôi không thích nó. – Vẫn là câu trả lời cũ.
- Sao anh hay đánh bản nhạc đó?
- Tôi không biết.
- Anh đang cố tỏ ra khó hiểu đấy?
- Vì điều gì chứ?
- Tôi có phải là anh đâu?
- Tôi có từng quen cô không?
- Tôi đang nghĩ gì anh biết không?
- Tôi có phải là cô đâu?
- Anh bị điên.
- Haha! Tôi đã từng biết cô, đúng không?
- Tôi không từng biết anh.
- Sao tôi lại đến đây mỗi ngày?
- Anh đang nói gì thế?
Tôi bỏ về chỗ ngồi của mình, anh ta cũng không phản ứng gì.
Tôi trở về nhà mình trong tay cầm bó hoa salem người đàn ông khó hiểu ấy bỏ lại, bước vào nhà trong tay là hai bó hoa. Hôm nay có một bức thư tay dành cho tôi, đây là điều kì lạ trong cái thời đại người ta quen với hòm thư điện tử. Tò mò mở phong thư ra, những nét bút lộn xộn, nghiêng ngả...
.
Ảnh minh họa
From: Tôi chẳng biết tôi là ai nữa.
To: Cô gái cùng sự ám ảnh salem tím.
"Tôi quyết định viết cho cô vì những điều không bình thường trong cuộc sống của tôi – liên quan đến cô, một cách vô thức. Bốn năm về trước, có lẽ vậy, tôi không nhớ rõ lắm, vào một đêm mùa đông, tôi hốt hoảng bật dậy vì một giấc mơ kì lạ, tôi nhìn thấy một khuôn mặt, một cánh đồng salem rồi tất cả biến mất, tôi lại nhìn thấy hoa gạo, màu đỏ của nó dần chuyển thành màu máu. Sẽ chẳng có gì với cuộc sống của tôi nếu đó chỉ là một cơn ác mộng, nhưng sau đó, nó cứ lặp đi lặp lại, ban đầu là khoảng vài tháng, dần dần mặt độ của những giấc mơ dày lên, rồi những giấc mơ khác, khuôn mặt ấy rõ hơn, salem tím nhiều hơn, không còn hoa gạo và máu. Chắc đọc đến đây cô vẫn cho tôi là một kẻ điên. Khuôn mặt mà tôi nhìn thấy, nó y hệt cô, hoặc chính là cô đấy.
Từ sau những giấc mơ ấy, tôi thay đổi, mọi người nói như thế. Trước đây tôi là kiến trúc sư, tôi thích công việc của mình, tôi muốn thiết kế thật nhiều ngôi nhà đẹp. Nhưng rồi dần dần tôi mất hết cảm hứng vẽ ra những kiến trúc đẹp, tôi vẽ nhiều, nhưng chỉ toàn là những bức hội họa nghệ thuật và khuôn mặt của cô. Tôi không thể kiểm soát đôi mắt và đôi tay mình.
Một ngày tôi bắt gặp khuôn mặt quen thuộc trong giấc mơ, tôi chạy theo cô và biết cô sống trong một khu trọ. Tôi định hỏi cô về những giấc mơ đó, nhưng thấy chẳng có lí do gì để hỏi. Một ngày, tỉnh dậy, tôi mất kiểm soát với bản thân, tôi bước đến phòng trọ của cô và đặt lên đó một món quà với một nhánh salem tím nhỏ, chắc cô vẫn nhớ. Và cho đến hôm nay, tôi vẫn hành động như thế mà chẳng hề biết lý do.
Cuộc sống của tôi đã hoàn toàn thay đổi mà tôi chẳng hề rõ lý do. Tôi không còn là kiến trúc sư mà trở thành một họa sĩ, tôi chia tay với người yêu trong bất lực, cô ấy không thể chấp nhận sự ám ảnh của một người con gái khác ngoài cô ấy. Suốt bốn năm qua, tôi lặng lẽ làm những điều tôi không thích, tôi không thích hoa salem, không thích bản Kiss the rain, không quen biết cô. Những điều tôi viết có khiến cô có suy nghĩ gì không, có thể giải thích dùm tôi về tất cả những điều này không?”
Đêm hôm đấy tôi không ngủ.
Hôm sau, tôi chờ cho người đàn ông đấy đến quán.
- Cô đã đọc bức thư rồi chứ? – Anh ta hỏi tôi sau khi uống một ngụm café.
- Tôi đã đọc.
- Cô có gì để nói với tôi không?
- Tôi không thể giải thích cho anh. Tôi chỉ kể cho anh nghe câu chuyện của tôi.
Tôi kể anh ta nghe về Hoàng, Hoàng đã từng mơ ước làm họa sĩ, kể cho anh ta về salem tím, hoa gạo và máu.
Anh ta lặng im nghe tôi kể, rồi bỗng mang ra những bức tranh anh ta vẽ. Những bức tranh đấy vẽ lại rất nhiều kỉ niệm của tôi và Hoàng. Hiếu - tên người đàn ông ấy – kể cho tôi nhiều hơn về những giấc mơ.
- Sao đến giờ anh mới hỏi tôi?
- Vì tôi sợ.
- Sợ điều gì?
- Chẳng rõ.
Chúng tôi im lặng. Tôi sắp xếp lại những việc vừa xảy ra, sự kì lạ của nó khiến tôi sững sờ, khó hiểu và sợ hãi. Điều bí ẩn gì đang xảy ra, điều gì khiến Hiếu bị ám ảnh bởi tình yêu của tôi và Hoàng.
- Có thể giải thích gì hơn cho tôi không?
- Tôi không thể! Những gì tôi nghĩ là liên quan, tôi đã kể.
- Không có gì liên quan giữa ba chúng ta, tại sao lại có những giấc mơ kì lạ ấy.
- Tôi cũng không biết, nhưng tôi muốn nói một điều. Tôi xin lỗi!
- Cô đã làm gì sai sao? – Anh ta có vẻ đang thất vọng.
- Nếu có thể làm điều gì hơn cho anh, hãy cho tôi biết.
- Cô biết sự ám ảnh đó làm tôi mệt mỏi và hoang mang như thế nào không?
- Tôi xin lỗi…
- Tôi không thể ngăn mình mang những bông hoa đến, không thể ngăn mình nhìn thấy cô trong từng giấc mơ, không thể ngăn mình đến đây và bỏ lại những nhành salem tím này, không thể ngăn mình vẽ, vẽ những thứ mà tôi không thích. Chẳng lẽ Hoàng của cô đang nhập vào tôi, thật hoang đường đúng không?
- …
- Đôi mắt tôi chỉ nhìn thấy cô, khuôn mặt của cô có ở khắp mọi nơi tôi nhìn. Tôi đã thử đi thật xa, nhưng khuôn mặt cô cứ bám lấy tôi, không thể thoát ra, dai dẳng một cách đáng sợ. – Anh ta đang cố nén cơn giận của mình.
Anh ta ra về, vẫn bỏ lại bó salem tím. Bước đi của anh ta dường như nặng nề hơn.
- Chúng ta về tìm Hoàng, được không? – Anh ta bỗng quay lại nhìn tôi.
- Nếu việc đó có thể giúp anh.
Tôi và Hiếu đáp chuyến bay sớm nhất về thành phố của tôi. Chúng tôi ra mộ Hoàng, tôi kể cho Hoàng nghe về Hiếu, về sự ám ảnh đó. Rồi chúng tôi quay trở lại nhà Hoàng, bước vào phòng của Hoàng, tim tôi như thắt lại. Những đồ vật thân thuộc, những bức ảnh của tôi và cậu ấy, kỉ niệm ùa về khiến lòng tôi thấy ấm áp chứ không hề lạnh lẽo hay đau đớn. Hoàng dường như vẫn đâu đây. Nước mắt tôi cứ rơi dịu dàng. Tôi không để ý răng đôi mắt Hiếu cũng đang ứa lệ. Đôi mắt ấy bắt gặp ánh nhìn của tôi thì một dòng lệ lăn dài. Hiếu khóc. Bỗng tôi đứng bật dậy, chạy đến ôm lấy Hiếu – vỡ òa, chúng tôi cứ đứng như thế cho đến khi ánh hoàng hôn tắt hẳn.
Ngày hôm sau tôi và Hiếu cùng đi thăm lại những nơi nắm giữ kỉ niệm của tôi và Hoàng. Đến những nơi quen thuộc, ở mỗi nơi tôi lại kể cho Hiếu nghe những kỉ niệm ấy. Tôi như sống lại những ngày hạnh phúc ấy.
Ngày tắt nắng, tôi và Hiếu dừng chân bên biển. Tôi nắm tay Hoàng lần đầu tiên ở nơi đây. Tôi bước phía trước, Hiếu đi theo phía sau – như Hoàng ngày xưa vậy.
Biển vẫn vậy, mặn chát như nước mắt của tôi ngày mất Hoàng, nhẹ nhàng vỗ về trái tim tôi, bao la chở che cho nỗi đau của tôi. Bỗng từ phía sau, khe khẽ “biển sóng biển sóng đừng xô tôi…đừng xô tôi ngã dưới chân người…” – Hiếu đang hát ư.
- Bài hát gì thế? – Tôi hỏi Hiếu.
- Sóng về đâu của Trịnh.
- Hát lại tôi nghe đi.
- Biển sóng biển sóng đừng xô tôi………..Biển sóng biển sóng đừng trôi xa
Bao năm chờ đợi sóng gần ta Biển sóng biển sóng đừng âm u Đừng nuôi trong ấy trái im thù Biển sóng … biển sóng … đừng xô nhau…
- Tôi xin lỗi, anh còn yêu cô ấy chứ?
- Ai? Người đã bỏ tôi ư?
- Anh trách cô ấy ư?
- Không, “trách sao được chiều đi qua mặt trời, trách sao được người đi qua cuộc đời” – Anh ta cười buồn, đọc tôi nghe 2 câu thơ.
- Tôi xin lỗi.
- Cô có lỗi gì đâu. – Anh ta nhìn sâu vào mắt tôi.
Ánh mắt ấy xoáy vào tôi, khiến tôi tê dại. Một nụ hôn đặt vào đôi môi tôi, cháy bỏng, ngọt ngào…đắng đót. Tôi bàng hoàng, đẩy mạnh Hiếu ngã nhào tôi chạy đi, chạy mãi đến khi những giọt nước mắt nóng hổi khiến tôi mệt nhoài, ngã quỵ xuống bờ cát tối đen. Sóng vẫn gào thét ngoài kia, tôi sợ hãi trước những điều vừa diễn ra, tự ôm mình, tôi khóc.
Một bàn tay đặt lên vai tôi, rồi Hiếu ngồi xuống bên cạnh tôi.
- Tình yêu của cô thật đẹp.
- Hoàng vẫn đợi tôi ở phía kia, anh nhìn thấy không? – Tôi chỉ tay ra phía những con sóng.
- Tôi xin lỗi.
- Anh có lỗi gì đâu. Anh không kiểm soát được và tôi cũng thế.
- Tôi không hề có ý…
- Tôi biết, có lẽ là Hoàng…
- Cô tin vào ma quỷ sao?
- Có cách giải thích nào hơn không?
- …
Hiếu có điện thoại. “Con đi công tác…ở biển…con biết rồi mà mẹ…con vẫn mang thuốc nhỏ mắt mà…”
- Anh bị đau mắt sao?
- Không, hồi trước tôi có phẫu thuật ở mắt.
- Thế à.
- Ừ, tôi bị bỏng, may có người hiến mắt phù hợp.
- Mắt anh…không phải của anh sao?
- Không, của một người khác hiến tặng tôi.
- Đôi mắt ấy rất giống…đôi mắt của Hoàng.
- Ý cô là…
Chúng tôi trở về nhà Hoàng, mẹ Hoàng bảo đúng là trước đây Hoàng đã tình nguyện hiến bộ phận cơ thể sau khi chết, sau khi gặp tai nạn, bệnh viện thông báo với mẹ Hoàng là đôi mắt của cậu ấy phù hợp với một người đang cấp cứu. Đó chính là Hiếu
Hai ngày sau, trở lại Hà Nội.
Không thể thay đổi điều gì, chúng ta sống chung với nó vậy. – Hiếu buồn bã buông ra từng chữ.
- Tôi xin lỗi.
- Cô thôi đừng nói như thế nữa. Từ giờ tôi sẽ tập yêu những điều tôi đang có. Sẽ yêu chính bản thân mình cùng với nghế họa sĩ, cùng với những bông salem, hay bản nhạc kì quái ấy nữa.
- Anh không sợ bản thân sẽ thành một người khác – không là anh.
- Tôi làm được điều gì khác để hạnh phúc hơn sao?
Hiếu và tôi đi bên cạnh nhau. Tôi có thêm một người bạn, một người đồng hành trong chuỗi cô độc đợi ngày gặp lại Hoàng. Hiếu và tôi chia sẻ nhiều hơn, ngoài những điều của Hoàng. Hiếu dạy tôi đánh piano, mang tôi theo những ngày tháng anh đi tìm ý tưởng cho những bức tranh. Tôi mời anh đến sống trong căn nhà của tôi như một người anh. Chúng tôi nghĩ việc đi bên nhau là một điều hiển nhiên và mặc định đó là số phận.
2 năm trôi qua, chúng tôi vẫn luôn đồng hành. Tôi dần trở thành một người phụ nữ nội trợ, chăm lo cho một gia đình. Có nhiều người hỏi tôi về Hiếu, tôi nói anh là gia đình của tôi. Hiếu cũng thế.
- Em thương anh, Hiếu à.
- Anh đang sống tốt đấy thôi.
- Anh có từng trách số phận không?
- Đã, còn giờ anh hài lòng với nó.
- Em xin lỗi.
- Em lại thế, anh phải là người xin lỗi vì khiến em dằn vặt thế này.
Tôi ôm anh. Tôi biết anh đang khóc. Tôi vẫn luôn cảm thấy sự đau đớn dày vò anh, sống một cuộc đời mà một phần thuộc về một người đã chết. Phải sống với những điều không là mình, phải học cách chấp nhận sự không đồng nhất trong con người mình, chắc phải đau khổ lắm. Nhiều đêm tôi lặng nhìn anh bất lực ngồi trước những bản thiết kế, anh vẫn muốn trở lại với con người thật của mình – xóa bỏ đi phần của Hoàng.
- A!
- Sao vậy anh? – Tôi hốt hoảng khi nghe tiếng Hiếu và tiếng kính vỡ.
- Anh thật vô dụng, một bản thiết kế giản đơn cũng không thể vẽ nổi.
- Hiếu à! – Tôi chạy đến nắm lấy bàn tay đang chảy máu của anh.
- Trả lại đôi mắt này cho Hoàng, anh sẽ trở về là anh đúng không Thảo? – Đôi mắt đầy tuyệt vọng nhìn tôi, tay anh lay mạnh người tôi.
- Anh sẽ không nhìn thấy gì nữa, anh sẽ không trở về lại chính anh được đâu.
- Anh…không chịu đựng nổi nữa rồi. – Hiếu ngồi phịch xuống, anh gục đầu buồn bã.
Tôi ôm Hiếu, nước mắt cứ trào ra, không gì ngăn nổi.
Ngày hôm sau tôi bỏ đi. Có lẽ sự ra đi đó sẽ giúp anh, có lẽ vậy.
“Em xin lỗi vì sự ra đi không báo trước này. Em xin lỗi vì em và Hoàng đã gián tiếp phá hoại cuộc sống của anh. Mấy tháng nay, anh đã làm sống dậy những cảm xúc yêu thương trong em, nếu cứ ở bên cạnh anh, thì em đã quá ích kỉ. Em sẽ biến mất khỏi cuộc đời anh. Có thể sự ra đi này sẽ giúp anh tìm lại bản thân mình.”
Tôi đi về vùng Tây Bắc, thuê cho mình một căn nhà nhỏ và mở một cửa hàng hoa nhỏ. Đó là dự định từ lâu của tôi, giờ tôi thực hiện nó như một sự trốn chạy. Mỗi lần nhìn những nhành salem tím tôi lại nhớ Hoàng và cả Hiếu nữa, tôi thấy lo lắng cho anh, không biết giờ đây cuộc sống của anh thế nào.
6 tháng sau ngày tôi ra đi, có một ông khách lạ đến cửa hàng hoa của tôi, nhìn ông ấy giống như những vị pháp sư tôi đọc trong tiểu thuyết “Mật mã Tây Tạng”. Ông ấy nhìn tôi một lúc rồi cầm một cành hoa salem tím và nói: “Con biết thứ hoa này có ý nghĩa gì không? Là sự đợi chờ câm lặng của tình yêu. ”
- Cháu không biết điều đó.
- Con đang chạy trốn tình yêu. Trái tim con đã thay đổi nhiều hơn con biết. Nhưng tình yêu sẽ đuổi theo con dù con ở đâu. – Nói rồi ông ấy để lại tiền cho tôi và bỏ đi cùng bó hoa salem tím. “ông ấy là thầy bói ư? Thật nhảm nhí!” – tôi nghĩ vậy rồi quay ra tiếp tục công việc của mình.
Lòng tôi thấy nhớ…Hiếu cồn cào. Nỗi nhớ ấy xen lẫn với nỗi nhớ Hà Nội, nhớ góc quán café của tôi…nhưng rất thật.
Chiều hôm đấy có tuyết rơi, tháng 3 rồi mà nơi đây lại có tuyết. Không muốn lãng phí điều này, tôi vác balo lên Sapa ngắm tuyết rơi. Một ngày đi dạo Sapa, tôi trở về khách sạn với đôi chân lạnh cóng. Vẫn là đôi chân trần, tôi bước ra ban công, hứng lấy chút gió lạnh quất vào mặt.
- Em có vẻ thích đi một mình. – Một giọng nói quen thuộc vang lên trong làn gió lạnh, khe khẽ vòng tay qua ôm lấy bờ vai run run của tôi.
- Vì em vốn đơn độc. – Tôi để mặc cho mình ấm áp trong vòng tay anh.
- Nên em bỏ anh lại, đơn độc.
- Em…
- Anh yêu em, Thảo à.
- Không phải anh, là Hoàng, chỉ là Hoàng thôi. – Tôi nói nhưng vẫn chờ đợi sự phủ nhận của anh.
- Anh đã giết chết Hoàng – trong anh.
- Sao anh làm được? – Tôi quay lại, nhận ra đôi mắt…đôi mắt của Hoàng không còn trên khuôn mặt Hiếu. Tôi khóc, đau hơn bao giờ hết, tôi ngất lịm đi lúc nào không hay.
Tỉnh dậy trong vòng tay của Hiếu, tôi lại khóc, tôi không thể kiềm chế mình.
- Ngày em đi, anh thấy hụt hẫng kinh khủng. Ban đầu, anh nghĩ chỉ do Hoàng, do đôi mắt của Hoàng mà thôi. Dần dần, anh càng cảm nhận rõ sự thiếu vắng của em. Anh đã bỏ ra ngoài sống nhưng rồi lại quay về nơi đó. Không còn bị ám ảnh bởi khuôn mặt em, nhưng nỗi nhớ em khiến anh khổ sở hơn nhiều. Anh đau khổ giữa những dòng suy nghĩ và cảm xúc trái ngược, cố thuyết phục chính bản thân anh đó là Hoàng chứ không phải anh. Rồi anh quyết định giết chết Hoàng, và nghĩ cảm xúc dành cho em cũng theo đó ra đi, anh sẽ trở về là anh. Nhưng đôi mắt ấy chỉ lưu giữ hình ảnh em – của Hoàng, chứ không lưu giữ em – của anh. Mất đi đôi mắt, anh vẫn là anh – ngày bên cạnh em. Anh vẫn vẽ, vẫn mua salem tím, vẫn đánh Kiss the rain.
- Em xin lỗi, em lại…
- Mất đi đôi mắt, anh mới nhận ra tình yêu dành cho em.
- Em…
- Giờ anh không còn đôi mắt nữa.
- Em sẽ là đôi mắt của anh. Ngày em bỏ đi, em đã biết mình yêu một người khác, không còn là Hoàng nữa. Em đã rất sợ hãi khi nhận ra thứ tình cảm đấy. Em đã chọn cách trốn chạy. Em xin lỗi!
Ngày hôm sau tôi gặp lại vị khách kì lạ, mỉm cười với tôi, ông tặng lại tôi bó hoa hôm qua. Tuyết vẫn rơi, tôi đã không còn đơn độc.
Chúng tôi trở về Hà Nội và sống tiếp những ngày bên nhau đầy hạnh phúc. Đêm qua, tôi mơ một giấc mơ đẹp, Hoàng trở về bên tôi, nắm chặt tay tôi rồi đặt nó vào tay Hiếu. “Cảm ơn anh đã mang Hiếu đến bên em, Hoàng à.”
Tôi gặp lại Sương và Phong, tình yêu của họ đã có một bông hoa, con bé rất xinh, tên nó là Mai – tên người con gái xưa cũ của Phong, Sương nói với tôi: “Tớ đã học được rằng yêu một người là yêu những điều tồn tại vốn có bên trong con người đó, dù là bất kì điều gì. Tình yêu của bọn tớ vẫn sống, sống cùng những kí ức tình yêu cũ của cả tớ và Phong.”
  • Gửi từ email Trần Phượng - totet92@
Nguồn http://nhacvietplus.com.vn/NhacViet/97/264/287/1/3397/Blog-Radio-197-Su-am-anh-ngot-ngao.html.

Thảnh Thơi 8 - Một bài thơ hay

Nhãn: ,

0


Cứ ngồi lặng im thế, và khóc ...


Giữa những ngập tràn của bóng đêm
giữa những yêu dấu đã vỡ vụn trong tay mình
ta cứ ngồi lặng im thế, và khóc…

Không thể nói với ai điều mà ta ngỡ là vĩnh viễn
không thể nói với ai về thứ tình yêu mà ta đã từng thề chẳng bao giờ hối tiếc
không thể nói với ai rằng trái tim ta thật ra chỉ còn mang hình hài của đất cát
không thể nói với ai những gì sót lại trong cuộc đời ta có khi tệ hơn cả giọt nước mắt
biết làm ấm lòng vào giây phút đớn đau…

Ta cứ ngồi lặng im thế như chưa được một người hứa về ngồi khóc bên cạnh nhau
cõng lên vai giùm những muộn phiền của đêm nào thức trắng
tách ra nỗi đau nào hồn nhiên, nỗi đau nào trĩu nặng…
rồi đặt lên chăn gối một viên đá ướp lạnh
những giấc mơ thiếu vắng tiếng cười…

Biết rằng sẽ nợ đôi bàn tay vào khoảnh khắc bất động với đôi vai
bỏ mặc cho gương mặt người câm nín
như pho tượng chỉ chờ được hồi sinh mà chờ mãi không đủ đầy được cảm xúc
rồi tuyệt vọng hóa thân vào một kiếp khác
để oán ghét chính bản thân mình!

Những gì còn sót lại trong dáng ngồi ấy chỉ là đường nét của nỗi cô đơn
vẽ bằng hơi thở dài ngơ ngác
làm sao hiểu con người của ngày hôm nay thật ra đâu còn gì là đơn giản
sống một quãng đời nhiều lo toan mà lo toan nào cũng dành cho người khác
đã phải quên mất mình…

Ta cứ ngồi lặng im thế rồi sợ hãi khi nghĩ đến giây phút đứng lên
lúc trong lòng không còn gợn sóng
ta cười nói hồn nhiên ngoài kia bằng một bộ mặt lạnh lùng nhất
ta yêu thương theo cách của những người sinh ra không hề có tuyến nước mắt
ta từ chối cuộc đời ta…

Từ muôn trùng kí ức ta vẫn đủ mười ngón tay để chìa ra
nhưng rồi biết đã như người đuối sức
không thể nắm giữ dù chỉ là giản đơn như một sợi tóc
phải chờ đợi đến khi trái tim rời bỏ từng phần tình yêu trên chiếc bóng
ta mới dám nhận lại mơ ước bình thường…

Được ngồi lặng im thế, và khóc…
cho tất cả những yêu thương!

(1g20p sáng 25/3/2009) 
Nguyễn Phong Việt!

Nhà thơ này đã từng một thời là cuộc sống của mình, sống âm thầm giữa thơ của anh, trôi đi với cảm xúc trong thơ của anh, hầu như chẳng biết trông đợi gì ngoài những chân lý mà chính anh viết ra. Nghĩ là vậy rồi thì cũng qua đi, cái giai đoạn cảm thấy thật sự vô vọng ấy. Bây giờ thỉnh thoảng đọc lait thơ anh thấy không phải là vô vọng nữa, mà chỉ là một chút buồn rầu và tâm trạng thôi!

Thảnh Thơi 7 - Cuộc sống chỉ của mình

Nhãn: , ,

5



Đêm qua phiêu du với flamenco ở Carmen, mãi đến 1h sáng mới về đến nhà, người vẫn cứ lâng lâng.

Carmen có mấy anh phục vụ mặc đồ nhìn thích ơi là thích. Có cả mấy chị phục vụ xinh gái giỏi ngoại ngữ nữa.Lâu lâu tiêu tiền vào những nơi như thế thấy cũng đáng. Flamenco sôi động, người hát quyến rũ, thấy cuộc sống này có gì mà đáng yêu đến thế. Đêm hôm đấy, làm nên một ngày đẹp.

Dạo này bận (vì thấy là ko có hở một chút nào để làm gì cả nên bảo là bận, chứ thật tình cũng chẳng biết là mình bận cái gì). Rồi thấy cuộc sống của mình nó cứ tù túng thế nào ấy, nó chán ngán thế nào ấy. Mọi chuyện nó quay vòng xung quanh lối sống quen thuộc, ko có gì mới, ko có một sự việc bất ngờ nào. Bỗng nhận ra mình bị chây lười sao đó, ko còn đc năng động như cái ngày có anh bạn mập kít nhìn mình cười tươi: "Em sau này chắc chắn sẽ thành công lắm, anh tin vậy!". Và một căn bệnh mới xuất hiện, mở miệng ra là tiền, đầu óc lúc nào cũng bị ám ảnh với chữ tiền, muốn tiêu cái gì cũng phải đắn đo khủng khiếp lắm, kiếp sinh viên nghèo đói xa rời ba mẹ của ta đây sao!?

Đang viết thế này, tự nhiên thấy hiện ra trong đầu hình ảnh ban nhạc rộn rã, đứng hát nghêu ngạo với điệu vũ gợi cảm chết người dưới ban công nhà ai đây giữa đêm. Đô thị vắng, người không đông đúc lắm, ban nhạc miệt mài với những âm thanh rộn rã và những nụ cười thân thiện. Bên ban công nhỏ, trong ánh đèn vàng âm ấm, có cô gái tóc dài buông hờ trên đôi vai trần trong chiếc váy ngủ màu trắng, vén rèm, lặng lẽ nhìn lên trời. Cái tâm trạng ấy, cảm xúc ấy, rõ ràng là đã chìm sâu vào trong vô thức, đi đến tận cùng của âm nhạc, của ca từ. Sao lấp lánh!

Bỗng dưng nhìn thấy như thế, cảm giác như mình đem cái hình ảnh này đi bói toán thì người ta sẽ nói đc khối điều về vận mệnh của mình.

Đang nghĩ về những gì mình đã cho đi, và những gì mình đc nhận lại. Cảm thấy là chưa đủ, chưa đc cân bằng giữa hai điều này. Người ta có nói gì, cũng ko thể đòi hỏi mình phải chấp nhận thua thiệt khi mình cho đi nhiều hơn những gì mình đc nhận lại. Nó phải cân bằng, chắc chắn là phải cân bằng. Giống như việc đi hai chiếc giày cùng đôi trong chân, đc thắt dây thật kỹ để người đi ko vấp ngã, hoặc là cảm thấy mình gồ ghề trong chính cuộc sống của mình. Lớn rồi, nhận thức cái gì cũng có cái giá của nó, tại sao mình bỏ ra một món tiền lớn nhưng chỉ mua đc những món hàng chưa đủ chất lượng? Là tại vì mình ngu, và vì mình đặt tình cảm của mình lớn hơn khối óc của mình. Một ngày nọ đi học về, hơn 8h tối một chút, mệt rã rời với chuyến bus đông nghẹt người, vẫn cố đi bộ thật nhanh vào nhà để đc ăn miếng cơm mà chắc là bà chị đi làm về từ sớm đã chuẩn bị sẵn. Cơm canh nguội lạnh, chẳng có gì cả, cũng ko có ai cả. Chỉ có uất ức, bực tức và tủi hờn mà thôi!

Ai cũng có cuộc sống riêng của họ, phải biết rõ điều này để mình sống được hạnh phúc!


Thảnh Thơi 6 - Câu chuyện ngày xưa

Nhãn: ,

4


Có một ngày, bỗng dưng tôi nghĩ đến những chuyện ngày xa xưa rất xưa. Từ những ngày còn nằm trong vòng tay mẹ chưa nhớ đc gì, đến những ngày đã rời xa gia đình với nhiều trăn trở. Những chuyện xưa chẳng bao giờ thích nhắc lại, chỉ tại chúng cứ lảng vảng mãi trong đầu mà thôi.

Bà chị kia thuê chung nhà, nghe tôi kể chuyện đáp chuyến tàu đầy thú vị từ Đà Nẵng vào lại Sài Gòn xong liền bảo: "Mày có khiếu viết truyện, nên ráng viết nhiều vào. Tao lúc trc cũng hay viết lách lắm, từ ngày vào đây, khô cạn hết trơn vì ko chịu viết nữa!". Ra là ý vậy!. Từ ngày vào Sài Gòn, tôi viết nhiều thì ko phải là nhiều, nhưng ít cũng ko phải là ít, chỉ đủ lâu lâu lại tưới tắm cho tâm hồn mình mà thôi. Nhớ như in lúc trc, khi mới có máy tính, hay là khi mới biết đến nào là blog, nào là các trang mạng xã hội, tôi cứ tung tăng viết cho lắm những điều nhạt nhẽo, hay là cứ ráng tự kỷ vào để viết đc cái gì đấy hay ho. Giờ nghĩ lại, có lúc thấy buồn cười. Qua đc giai đoạn ấy rồi, không biết con ng mình nó trưởng thành và mặn mà hơn hay chỉ khô khăn đi mà thôi. Bởi đã có lúc tôi cười một mình với những status tự kỷ của mấy nhỏ bạn trên FB và nhủ với mình rằng: "Chuyện nhảm nhí ko đáng!". Nhủ đc câu ấy thì tôi cũng đã phải đi qua một cái thời tự kỷ vì những chuyện ko đáng như vậy. Tư cách của một ng khi nhận xét ng khác sẽ đc cấu thành từ những gì họ đã trải qua.

Hôm qua tôi mới mail với nhỏ bạn khá thân từ thời cấp 3, bảo là mình khinh cái thói có chuyện gì ko sáng suốt mà giải quyết, tìm đến bia với rượu và những buổi rong chơi miệt mài. Nói ra xem chừng nặng lời lắm. Ko biết khi tỉnh táo ra, tôi có bị hờn trách gì ko nữa. Chẳng qua là, thật sự thấy những điều như vậy chẳng có gì là hay, con người phải học cách trưởng thành lên chứ. Mà một trong những cách ấy chính là tự chịu trách nhiệm với bản thân mình. Bạn ko thể đổ lỗi cho bất kỳ ai, hay là tại hoàn cảnh đã đối xử với bạn như thế nào. Hãy đổ lỗi vào chính bản thân mình khi đã phản ứng lại những điều đó ko đúng cách. Và hãy lạc quan lên vì bạn nên biết rằng, trên đời luôn có những ng ko may mắn bằng bạn. Nhiều ngày rồi, vẫn đang suy nghĩ về cách sống này, và thấy hoàn toàn chuẩn. Thế nhưng bản thân đã làm đc chưa? Tự tin mà nói 85% là đã làm đc rồi!. Thấy cũng thỏa mãn phần nào

Như ngày tôi lên lớp 2,3 gì đấy, có một chuyện đã xảy ra mà tôi chẳng bao giờ quên đc. Những năm trc đó, cứ Giáng sinh xong mở mắt ra là tôi lại thấy một món quà xinh xắn ở dưới chân giường, hỏi ba mẹ ai tặng cho mình thì chỉ nhận đc một câu duy nhất: "Con ngoan nên ông già Noel tặng quà cho đấy." Sung sướng lắm, nhưng cũng tò mò lắm, tôi quyết tâm thức để mục kích cho bằng đc hình thù ông già râu trắng như thế nào. Đêm Giáng sinh 11 độ C, mẹ mặt cho 3,4 lớp quần áo đi nhà thờ xem chúa Jesu xong xuôi về nhà, tôi quấn chăn giả vờ ngủ. Thức khuya đợi mãi cuối cùng thấy mẹ ôm một con cá heo xanh, lúc ấy bự bằng cả ng tôi, để vào cuối giường. Sáng ra tôi lon ton chạy ra chỗ mẹ, nói: "Hôm qua mẹ để quà cho con mà, đâu phải ông già Noel,lalala". Mẹ ko nói gì, chỉ im lặng thôi. Một lúc sau chị hai nói với tôi: "Biết rồi nói ra để đc gì." Tự nhiên nghe câu đó, cái đầu óc non nớt của tôi lúc ấy cũng thấy lóe sáng đc điều gì. Để rồi từ đấy về sau, ko bao giờ tôi đc ông bà hay bà già Noel tuyệt vời nào đặt quà dưới chân mỗi đêm Chúa giáng sinh nữa. Chuyện này rõ ràng tôi chẳng thể đổ lỗi cho mẹ vì sao ko cứ phớt lờ mà vẫn tặng quà cho đứa bé ngoan, ko thể đổ lỗi tại sao tối đó ông già Noel ko đến tặng quà tôi thật. Tôi chỉ đổ lỗi cho chính mình thôi, vì mình tò mò, vì mình đã tự đánh rớt những mộng mơ của một đứa trẻ. Câu chuyện ấy luôn là một bài học cho tôi về niềm tin, về hạnh phúc và về cả mộng mơ nữa. Rồi từ đấy về sau, ko biết vì sao đó, mà tôi luôn tin rằng trên đời này có một ông già Noel thực thụ, luôn tặng quà cho những đứa trẻ ngoan và ko tò mò mỗi đêm giá lạnh mà ấm áp ấy.

Đấy là sự tin tưởng và cả mơ ước của đứa trẻ tự mình đánh rơi niềm hạnh phúc to lớn được ôm quà mỗi sáng 25.