Thảnh Thơi 5 - Lảm nhảm với "Chỉ có thể là yêu" - Hân Như
Nhãn: Stories , Thinking
3
Vài hôm trước, nhỏ Trân có đưa tôi một quyển tiểu thuyết của một blogger tên là Hân Như. Tiểu thuyết có cái nhan đề rất thường : "Chỉ có thể là yêu" với lời giới thiệu rất hào hứng: "Hay lắm á, tui thích lắm bà, bà mang về đọc đi"
![]() | |
| Bìa sách "Chỉ có thể là yêu" |
Nể con bạn, tôi cũng mang về nhà. Nhìn bìa sách là đã có chút ko muốn đọc rồi. Sao mà thấy nó xơ xác, lạnh lẽo quá chừng với cái trang trí nhan đề chẳng hợp một chút nào. Đánh giá khách quan, về mặt mỹ thuật bề ngoài, xấu!. Thêm vào nữa là cái cảm giác gần như ngáng đến tận cổ: "Lại thêm một cô nàng blogger vì hứng chí viết truyện mà được in sách". Dạo này các loại sách ra kiểu này nhiều thật, nhiều đến mức thấy đến chán. Tôi còn nhớ lần đầu tiên tôi cầm một cuốn sách của một blogger, mà đến giờ tôi vẫn cực kỳ yêu thích, gây cho tôi nhiều cảm xúc thích thú đến thế. Đấy chính là Hà Kin với tác phẩm khá đình đám không chỉ trên mạng mà còn cả trên thị trường sách : Chuyện tình New York. Mất cả ngày liền nghiền ngẫm trong thế giới của vùng đất tôi từng mong ước đc đặt chân tôi với cái lối dẫn dắt tài tình của Hà Kin, có lúc tôi tưởng mình đi lạc trong đấy.
Thôi quay lại vấn đề về Chỉ có thể là yêu. Tôi dành một buổi chiều để đọc hết cuốn sách này. Cảm nhận đầu tiên thấy nó khá chán, lời văn tẻ nhạt và còn có vẻ khá chập chững của một cô gái mới bắt đầu viết. Mặc dù thật tình tôi cũng chẳng phải là đứa có tài năng viết lách gì hay ho lắm, hay là đứa có thể sáng tạo ra một câu chuyện có thể thu hút đc 500.000 lượt đọc như Hân Như, tôi vẫn có những cái đánh giá chủ quan của một người đọc sách cũng kha khá :D. Nội dung truyện thì chưa có gì mới, mặc dù không thể nói là cũ, bởi Hân Như đã tạo ra đc một không khí riêng của mình với những con người tồn tại khá thực trong đó. Điều tôi nghĩ là hay ở chỗ, như cô tâm sự, cô cố gắng diễn đạt những diễn biến tâm lý của những con người lớn tuổi hơn cô nhiều để làm nên câu chuyện này. Và diễn tả đc như cô, có lẽ là đã giỏi rồi. Truyện xoay quanh những nam thanh nữ tú, những mối tình lận đận, những lối sống vương giả nhưng pha vào những khoảng tối vừa phải của quá khứ và hiện tại. Và một happy ending, tôi thích điều này :D. Bởi những gì một người đọc cần là tìm thấy một niềm tin và điều tốt đẹp trong cuộc sống hiện tại của họ. Đấy là lý do người ta tìm đến với sách
Truyện có mang hơi hướng của những cuộc tình trong phim Hàn Quốc nhưng vẫn mang cái chất của con người Việt Nam trong cảnh vật, trong nhịp sống, trong lối suy nghĩ, tư duy của nhân vật. Nhờ vậy đã góp thêm một tác phẩm trong làn văn học giải trí của Việt Nam. Đọc truyện có những đoạn tôi đã mỉm cười và cảm thấy khá thích thú vì dù giọng văn non nớt, nó hiện ra một cái gì đó vừa chớm thôi, của một tình yêu bé nhỏ. Và vì non nớt nên thấy nó thật và dễ làm người ta đồng cảm. Tuy nhiên cũng không có ít đoạn tôi cau mày nhăn nhó vì sự dài dòng không cần thiết. Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, Hân Như chỉ là một blogger chứ không phải một nhà văn chuyên nghiệp (ít nhất là cho đến lúc cho ra đời quyển sách ấy) nên ta ko thể đòi hỏi đc gì nhiều. Truyện ngọt vừa đủ, đắng vừa đủ, không làm người đọc quá mệt nhòi hay quá nhàm chán. Chỉ có điều không có nhiều bất ngờ và đọc thì đã có thể đoán đc những điểm kết.
Đọc truyện nào đó xong lúc nào cũng có những suy nghĩ như vậy, đâm ra muốn viết một truyện gì đấy cũng ngại. Sợ có ai vô tình đọc đc lại chặt chém như thể mình đã nói về những câu truyện khác. Haha. Nhưng dù sao thì cũng cảm thấy thật thú vị khi đc đọc thêm một quyển sách và viết lăng nhăng lít nhít gì đấy trên blog của mình :D

Làm liền đi, có nhiều người chờ để chém gió lắm đó :))
[cmt sao hok hiện lên nhỉ :(]
Em thử viết đi, có nhiều người sẵn sàng chờ để chặt chém đó :D
:)) thôi cảm ơn anh :)). Khi nào sẵn sàng để đc chặt chém thì sẽ viết. Yên tâm