Thảnh Thơi 6 - Câu chuyện ngày xưa

Nhãn: ,

4


Có một ngày, bỗng dưng tôi nghĩ đến những chuyện ngày xa xưa rất xưa. Từ những ngày còn nằm trong vòng tay mẹ chưa nhớ đc gì, đến những ngày đã rời xa gia đình với nhiều trăn trở. Những chuyện xưa chẳng bao giờ thích nhắc lại, chỉ tại chúng cứ lảng vảng mãi trong đầu mà thôi.

Bà chị kia thuê chung nhà, nghe tôi kể chuyện đáp chuyến tàu đầy thú vị từ Đà Nẵng vào lại Sài Gòn xong liền bảo: "Mày có khiếu viết truyện, nên ráng viết nhiều vào. Tao lúc trc cũng hay viết lách lắm, từ ngày vào đây, khô cạn hết trơn vì ko chịu viết nữa!". Ra là ý vậy!. Từ ngày vào Sài Gòn, tôi viết nhiều thì ko phải là nhiều, nhưng ít cũng ko phải là ít, chỉ đủ lâu lâu lại tưới tắm cho tâm hồn mình mà thôi. Nhớ như in lúc trc, khi mới có máy tính, hay là khi mới biết đến nào là blog, nào là các trang mạng xã hội, tôi cứ tung tăng viết cho lắm những điều nhạt nhẽo, hay là cứ ráng tự kỷ vào để viết đc cái gì đấy hay ho. Giờ nghĩ lại, có lúc thấy buồn cười. Qua đc giai đoạn ấy rồi, không biết con ng mình nó trưởng thành và mặn mà hơn hay chỉ khô khăn đi mà thôi. Bởi đã có lúc tôi cười một mình với những status tự kỷ của mấy nhỏ bạn trên FB và nhủ với mình rằng: "Chuyện nhảm nhí ko đáng!". Nhủ đc câu ấy thì tôi cũng đã phải đi qua một cái thời tự kỷ vì những chuyện ko đáng như vậy. Tư cách của một ng khi nhận xét ng khác sẽ đc cấu thành từ những gì họ đã trải qua.

Hôm qua tôi mới mail với nhỏ bạn khá thân từ thời cấp 3, bảo là mình khinh cái thói có chuyện gì ko sáng suốt mà giải quyết, tìm đến bia với rượu và những buổi rong chơi miệt mài. Nói ra xem chừng nặng lời lắm. Ko biết khi tỉnh táo ra, tôi có bị hờn trách gì ko nữa. Chẳng qua là, thật sự thấy những điều như vậy chẳng có gì là hay, con người phải học cách trưởng thành lên chứ. Mà một trong những cách ấy chính là tự chịu trách nhiệm với bản thân mình. Bạn ko thể đổ lỗi cho bất kỳ ai, hay là tại hoàn cảnh đã đối xử với bạn như thế nào. Hãy đổ lỗi vào chính bản thân mình khi đã phản ứng lại những điều đó ko đúng cách. Và hãy lạc quan lên vì bạn nên biết rằng, trên đời luôn có những ng ko may mắn bằng bạn. Nhiều ngày rồi, vẫn đang suy nghĩ về cách sống này, và thấy hoàn toàn chuẩn. Thế nhưng bản thân đã làm đc chưa? Tự tin mà nói 85% là đã làm đc rồi!. Thấy cũng thỏa mãn phần nào

Như ngày tôi lên lớp 2,3 gì đấy, có một chuyện đã xảy ra mà tôi chẳng bao giờ quên đc. Những năm trc đó, cứ Giáng sinh xong mở mắt ra là tôi lại thấy một món quà xinh xắn ở dưới chân giường, hỏi ba mẹ ai tặng cho mình thì chỉ nhận đc một câu duy nhất: "Con ngoan nên ông già Noel tặng quà cho đấy." Sung sướng lắm, nhưng cũng tò mò lắm, tôi quyết tâm thức để mục kích cho bằng đc hình thù ông già râu trắng như thế nào. Đêm Giáng sinh 11 độ C, mẹ mặt cho 3,4 lớp quần áo đi nhà thờ xem chúa Jesu xong xuôi về nhà, tôi quấn chăn giả vờ ngủ. Thức khuya đợi mãi cuối cùng thấy mẹ ôm một con cá heo xanh, lúc ấy bự bằng cả ng tôi, để vào cuối giường. Sáng ra tôi lon ton chạy ra chỗ mẹ, nói: "Hôm qua mẹ để quà cho con mà, đâu phải ông già Noel,lalala". Mẹ ko nói gì, chỉ im lặng thôi. Một lúc sau chị hai nói với tôi: "Biết rồi nói ra để đc gì." Tự nhiên nghe câu đó, cái đầu óc non nớt của tôi lúc ấy cũng thấy lóe sáng đc điều gì. Để rồi từ đấy về sau, ko bao giờ tôi đc ông bà hay bà già Noel tuyệt vời nào đặt quà dưới chân mỗi đêm Chúa giáng sinh nữa. Chuyện này rõ ràng tôi chẳng thể đổ lỗi cho mẹ vì sao ko cứ phớt lờ mà vẫn tặng quà cho đứa bé ngoan, ko thể đổ lỗi tại sao tối đó ông già Noel ko đến tặng quà tôi thật. Tôi chỉ đổ lỗi cho chính mình thôi, vì mình tò mò, vì mình đã tự đánh rớt những mộng mơ của một đứa trẻ. Câu chuyện ấy luôn là một bài học cho tôi về niềm tin, về hạnh phúc và về cả mộng mơ nữa. Rồi từ đấy về sau, ko biết vì sao đó, mà tôi luôn tin rằng trên đời này có một ông già Noel thực thụ, luôn tặng quà cho những đứa trẻ ngoan và ko tò mò mỗi đêm giá lạnh mà ấm áp ấy.

Đấy là sự tin tưởng và cả mơ ước của đứa trẻ tự mình đánh rơi niềm hạnh phúc to lớn được ôm quà mỗi sáng 25.


4 Response to "Thảnh Thơi 6 - Câu chuyện ngày xưa"

  1. Unknown says:

    Đọc xong thấy mình tự kỉ quá!

    Thú vị quá. Tuổi thơ mình hok biết Giáng sinh là gì ;)) Thay vào đó là những trưa hè bắt cá, bắn chim... :D

    Ủa Min viết lạc quan mà :(, sao lại tự nhiên tự kỷ :(

    @tienthanh21189: Mỗi ng có một cái tuổi thơ riêng bạn ạ :)). Có là đc rầu :D

Đăng nhận xét